Nhân Ngày của Cha, cùng đọc những câu chuyện về lòng hiếu thảo

Ngày của Cha ở các nước phương Tây sắp đến. Đối với người Trung Quốc truyền thống, “cha từ con hiếu” là lẽ nhân luân đẹp nhất của một gia đình. Trách nhiệm to lớn mà người cha gánh vác cho cả gia đình được ví như “công cha cao như núi”, còn sự đáp lại của con cái đối với tình yêu ấy chính là lòng hiếu thuận và kính trọng. Suốt hàng nghìn năm qua, khi giáo dục con cái người Trung Quốc vẫn lưu truyền 24 câu chuyện về những người con đại hiếu, việc làm cảm động của họ đã trở thành minh chứng tiêu biểu nhất cho văn hóa hiếu đạo.
Nhân dịp Ngày của Cha, chúng ta hãy cùng nhìn lại vài tấm gương hiếu thảo nổi tiếng.
Ngu Thuấn và lòng hiếu hảo cảm động trời đất
Vua Thuấn là một trong Ngũ Đế thời thượng cổ, họ Diêu, tên Trọng Hoa, hiệu Hữu Ngu Thị, sử gọi là Ngu Thuấn. Ông nổi tiếng trung hậu và hiếu thảo với cha mẹ.
Cha ông là người mù tên Cổ Tẩu. Sau khi mẹ ruột của Thuấn mất sớm, cha ông cưới một người vợ kế độc ác và sinh thêm em trai tên Tượng, tính tình kiêu ngạo.
Tương truyền rằng, dưới sự xúi giục của mẹ kế, cha và em trai nhiều lần âm mưu hại chết Thuấn. Có lần họ bảo Thuấn trèo lên nóc kho thóc để sửa chữa, rồi rút thang và phóng hỏa định thiêu chết ông. Nhưng Thuấn đã chuẩn bị sẵn hai chiếc nón tre lớn, dùng như dù ôm nhảy xuống và thoát nạn.
Lần khác, mẹ kế bảo Thuấn đào giếng. Khi ông xuống sâu dưới đáy giếng, cha và em trai liền đổ đất lấp giếng để chôn sống ông. May thay, Thuấn đã đào sẵn một đường hầm dưới lòng đất nên lại thoát chết.
Điều đáng quý là sau những chuyện ấy, Thuấn không hề oán hận, vẫn kính thuận cha mẹ và yêu thương em trai như trước. Lòng đại hiếu của ông cảm động đến trời cao. Tương truyền khi ông cày ruộng ở núi Lịch Sơn, voi đến giúp cày đất, chim chóc đến giúp nhổ cỏ, dân làng cũng kéo đến sống gần ông.
Vua Nghiêu nghe danh đức hiếu của Thuấn nên đã chọn ông làm người kế vị. Sau khi lên ngôi thiên tử, Thuấn vẫn đích thân về quê thăm cha với thái độ cung kính, đồng thời còn phong em trai Tượng làm chư hầu.
Đổng Vĩnh bán mình chôn cha
Đổng Vĩnh, tương truyền là người đất Thiên Thừa thời Đông Hán (nay thuộc phía bắc huyện Cao Thanh, tỉnh Sơn Đông), sau vì loạn lạc nên chuyển đến An Lục (nay thuộc tỉnh Hồ Bắc). Gia cảnh nghèo khó, mẹ mất sớm, ông sống nương tựa vào cha.
Khi cha qua đời, Đổng Vĩnh không có tiền mua quan tài và lo mai táng nên đành bán mình làm nô bộc cho một nhà giàu để lấy tiền chôn cha.
Một ngày trên đường đi làm, dưới gốc cây hòe lớn, ông gặp một cô gái tự xưng không có chỗ nương thân và nguyện lấy ông làm chồng để cùng làm việc trả nợ. Hai người kết thành vợ chồng, cùng đến nhà phú hộ làm việc. Người chồng cày ruộng, người vợ dệt vải, cuộc sống hòa thuận êm ấm.
Chỉ trong một tháng, người vợ đã dệt được 300 tấm gấm, nhanh chóng giúp Đổng Vĩnh trả hết nợ và chuộc lại tự do.
Trên đường trở về, khi đi đến gốc cây hòe cũ, người vợ nói với Đổng Vĩnh rằng nàng vốn là con gái Ngọc Hoàng, cảm động trước lòng hiếu thảo của ông nên được lệnh xuống trần giúp ông trả nợ. Nói xong nàng bay về trời. Từ đó vùng Hoè Âm nơi ấy đổi tên thành vùng Hiếu Cảm.
Dương Hương bóp cổ hổ cứu cha
Dương Hương sống vào thời nhà Tấn. Năm ông 14 tuổi, một hôm theo cha ra đồng gặt lúa thì bất ngờ có một con hổ dữ lao tới ngoạm cha ông vào miệng.
Dương Hương vừa đau đớn vừa phẫn nộ nhưng trong tay không có vũ khí. Trong lúc nguy cấp, ông không màng tính mạng mình, chỉ một lòng muốn cứu cha. Ông lao thẳng đến trước mặt hổ, dùng hai tay bóp chặt cổ nó. Sau nhiều phen vùng vẫy, con hổ cuối cùng phải thả cha ông ra rồi bỏ chạy. Hai cha con đều may mắn thoát nạn.
Ngô Mãnh để muỗi hút máu thay cha
Ngô Mãnh là người đất Bộc Dương thời nhà Tấn. Ông mất mẹ từ nhỏ, hai cha con nương tựa nhau mà sống. Từ bé, Ngô Mãnh đã rất hiểu chuyện, biết hiếu kính với trưởng bối và hết lòng chăm sóc cha từng chút một. Vì nhà nghèo, mùa hè không có màn chống muỗi nên cha ông thường bị muỗi đốt, không ngủ ngon được. Chứng kiến điều ấy cậu bé Ngô Mãnh vô cùng xót xa nên đã nghĩ cách để cha không còn bị muỗi đốt nữa. Mỗi tối, đợi cha ngủ say, cậu cởi áo ngồi bên giường, thu hút muỗi tập trung đốt mình mà không xua đuổi chúng. Khi đã hút no máu, chúng sẽ không quấy rầy cha cậu nữa.
Suốt cả mùa hè, cậu bé âm thầm chịu đựng sự đau ngứa do muỗi đốt chỉ để cha có được giấc ngủ yên ổn mỗi đêm.
Hiếu đạo là món quà đẹp nhất mà con cái có thể dành cho cha mẹ. Hy vọng những câu chuyện cảm động về lòng hiếu thảo này sẽ mang đến cho mọi người một Ngày của Cha thật ý nghĩa và hạnh phúc.
Biên dịch: Springer Yang
Nguồn: shenyuncollections.com