Sách Đạo Đức Kinh có viết: "Thiên hạ hữu thủy, dĩ vi thiên hạ mẫu”, nghĩa là thiên hạ có nguồn gốc, nguồn gốc ấy được gọi là mẹ của vạn vật. Hằng năm cứ vào dịp tháng năm, khi sắc xuân dần tàn và hoa cẩm chướng đang lặng lẽ nở rộ, trong lòng chúng ta lại hiện lên một hình bóng, một sự tồn tại dịu dàng nhất nhưng cũng kiên cường nhất trong đời: mẹ. Trong dòng chảy 5.000 năm của văn minh Trung Hoa, "mẹ" chưa bao giờ chỉ là một chức phận. Mà đó là cả một...
Xem thêmTrong dòng sông dài 5000 năm văn minh Hoa Hạ, trà xưa nay không chỉ là một loại thức uống thường nhật mà còn là biểu tượng văn hoá chứa đựng trí tuệ và sự kết tinh của tu dưỡng. Trà hàm chứa trí huệ và tinh thần truyền thừa của nền văn minh Thần truyền thời thượng cổ, từ thuở xa xưa đã gắn bó mật thiết với con đường tu thân của người Trung Hoa, trở thành thể hiện cụ thể của vũ trụ quan “thiên nhân hợp nhất” và “đạo pháp tự nhiên” (đạo thuận theo tự...
Xem thêmTương truyền rằng vận mệnh, phúc lộc và việc sinh tử nơi nhân gian đều do những vị thần khác nhau cai quản. Trong số đó, có một vị thần mà ai ai cũng biết đến chính là Nguyệt Lão chuyên chủ quản việc đại sự nhân duyên giữa nam và nữ. Trong tác phẩm Tục Huyền Quái Lục - Định Hôn Điếm của Lý Phục Ngôn đời Đường có kể lại câu chuyện truyền kỳ về việc một người tên Vi Cố tình cờ gặp được Nguyệt Lão. Vào thời nhà Đường, ở Đỗ Lăng có một người tên là...
Xem thêmNăm 2026 là năm Ngọ (năm con ngựa). Hôm nay, chúng tôi muốn chia sẻ với mọi người những câu chuyện lịch sử và vài nét văn hóa thú vị về loài ngựa. “Tinh thần long mã” Ngựa tượng trưng cho lòng trung thành, sự cao quý, dũng cảm và tính kiên cường, bền bỉ. Khổng Tử từng nói trong Luận Ngữ: “Ký bất xưng kỳ lực, xưng kỳ đức dã”, nghĩa là khi thiên lý mã ngày đi được ngàn dặm, điều người ta ca ngợi không phải là sức lực, mà là đức hạnh của nó. Trong văn hóa dân tộc...
Xem thêmTháng ba mùa xuân hoa đào nở rộ, vạn vật hồi sinh, vốn dĩ là khoảng thời gian mà lòng người tràn đầy niềm vui và hy vọng. Vậy mà có ai đó, đúng vào thời khắc mùa xuân ấy lại thốt lên lời cảm thán: “Mặt người chẳng biết nơi nao, hoa đào năm cũ còn cười gió xuân”. Một thoáng bâng khuâng của nỗi niềm cảnh còn người mất, một sự bất lực nhè nhẹ theo câu danh thi mà lưu truyền muôn thuở. Nhưng phải chăng đó cũng là lời nhắc nhở dành cho chúng ta giữa...
Xem thêmĐây là một câu chuyện trích từ sách Đức Dục Cổ Giám. Nhân vật chính của câu chuyện này tên là Du Đô, tự Lương Thần, người Giang Tây sống vào thời nhà Minh, sinh vào năm Gia Tĩnh thứ nhất, đỗ tiến sĩ năm Vạn Lịch thứ năm. Cuộc đời ông trước và sau chia thành hai giai đoạn với hai cảnh ngộ khác nhau một trời một vực. Trước năm 47 tuổi, Du Đô thường than thở cuộc đời mình thật lắm nỗi truân chuyên, tự xét thấy bản thân không phạm đại tội nào, cớ sao lại...
Xem thêm